24
Lúc nảy ra ý định đó, tôi đang ngồi uống trà chiều cùng mấy cô bạn.
Chiếc muỗng trong tay họ đồng loạt rơi xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” rất rõ.
Từng người một há hốc miệng nhìn tôi, ánh mắt như thể tôi vừa nói ra chuyện gì kinh thiên động địa.
“Trời ơi bé ơi, mày điên rồi à?”
“Như tụi mình chỉ cần ăn chơi hưởng thụ thôi, đừng có dại dột!”
“Đúng đó! Con trai nhà họ Vương học 985 top đầu, khởi nghiệp hai năm lỗ hơn trăm triệu đấy!”
“Số tiền đó mua trai bao còn không tiêu hết!”
Tôi nghe xong cũng phải thừa nhận, lời họ nói không phải không có lý.
Nhưng trong lòng tôi lại nảy ra một suy nghĩ khác.
Những năm sống cùng Tạ Bùi Minh, có lẽ tôi thật sự đã bị anh chiều hư rồi.
Không chỉ là kiểu sống không cần lo nghĩ, cơm bưng nước rót.
Mỗi lần tôi cáu kỉnh, tâm trạng không tốt, anh còn chủ động đưa mặt lại gần, giọng điệu vừa dịu dàng vừa bất lực.
“A Ninh, em không vui à?”
“Hay là đánh anh đi, trước đây em thích mà?”
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi bật cười.
Thật lòng mà nói, tôi rất nhớ khoảng thời gian đó.
Nhớ đến mức sau khi rời xa anh, tôi từng thử thuê vài cậu sinh viên, trả tiền để khi tâm trạng không tốt thì có thể trút giận lên họ.
Nhưng phản ứng của họ lại hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Cô có thể thuê tôi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng.”
“Ngủ thì được, nhưng không thể dùng cách này để xúc phạm tôi.”
Tôi nghe xong chỉ biết cạn lời.
Nói thật, nếu phải ngủ với họ thì có khi người chịu thiệt lại là tôi.
Sau đó tôi mới phát hiện ra một sự thật.
Trên đời này có một kiểu người gần như không có cái gọi là tự trọng.
Đó chính là dân văn phòng.
Chỉ cần trả ba nghìn tệ, họ không chỉ chấp nhận làm việc theo kiểu 996 mà còn để bạn sai khiến, mắng mỏ tùy ý.
Vậy nên tôi quyết định, chi bằng tự mình làm sếp luôn cho rồi.
25
Kết quả lại vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Tôi làm sếp, không những không thất bại mà còn làm rất ổn.
Không chỉ không lỗ vốn, mà còn bắt đầu có lợi nhuận.
Trong tiệm bánh hôm đó, mấy cô bạn lại một lần nữa trợn tròn mắt.
Lần này họ còn kéo theo cả anh chàng 985 kia đến.
“Trời ơi, chị đúng là hình mẫu nữ chính luôn đó!”
“Ba em nói phải chơi với người như chị mới có thể tiến bộ!”
“Xin chị dạy tụi em với, công ty em mà lỗ thêm nữa chắc bị đuổi khỏi gia phả mất!”
Một tràng nịnh nọt khiến tôi có chút lâng lâng.
Thực ra cũng không có gì ghê gớm.
Tôi chỉ đơn giản là áp dụng lại những gì mình từng dùng với Tạ Bùi Minh.
Nói dễ hiểu hơn thì là ép người ta đến cực hạn.
“Người trẻ thì phải chịu khổ một chút chứ.”
“Người khác làm được, sao cậu lại không?”
“Không cố gắng thì lấy đâu ra tăng lương?”
Phương pháp nghe có vẻ hơi tàn nhẫn.
Nhưng đổi lại, công ty tôi trả lương cao gấp bảy tám lần mặt bằng chung, phúc lợi cực tốt, mỗi năm còn tổ chức du lịch nước ngoài.
Vì vậy, dù phải chịu đựng một ông sếp khó tính như tôi, vẫn có rất nhiều người giỏi tranh nhau xin vào.
Thậm chí trong giới còn truyền tai nhau rằng công ty tôi giống như một “trường quân sự Hoàng Phố” của dân công sở.
Ai từng làm việc ở đây, sau này gặp kiểu lãnh đạo nào cũng không còn sợ nữa.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, nhìn mấy cô bạn đang chờ đợi với vẻ mặt đầy mong đợi.
Khẽ cười, tôi nói chậm rãi.
“Ôi dào, khách sáo cái gì.”
“Tối nay công ty tôi vừa hay có buổi ký hợp đồng với đối tác.”
“Mấy cậu đi theo xem thử đi.”
26
Việc hợp tác này vốn đã bàn bạc gần xong, chỉ còn ký tên là hoàn tất.
Mọi thứ đều nằm trong dự tính, không có vấn đề gì đáng lo.
Cho nên tôi mới yên tâm dẫn theo đám chị em đến “khoe” một chút.
Mấy cô nàng lập tức reo hò ầm ĩ, rủ nhau lái xe, kéo cả một đoàn đến tòa nhà công ty.
Tôi dẫn đầu, khí thế hừng hực.
Vừa đi về phía phòng họp, vừa tiện tay gọi điện cho cấp dưới phụ trách dự án.
Trong đầu tôi, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.
Thế nhưng....
Tôi còn chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã run giọng.
“Bà chủ!”
“Bên kia vừa thông báo, nhà đầu tư đứng sau không hài lòng với nhiều chi tiết, muốn đích thân đến!”
27
Tôi khựng lại.
Công ty này trước đây tôi chưa từng tiếp xúc.
Chỉ biết đó là một doanh nghiệp công nghệ mới nổi ở phía Bắc, vài năm gần đây phát triển rất nhanh, gần đây lại được một đại gia bí ẩn thâu tóm.
Người này cực kỳ kín tiếng, hầu như không bao giờ lộ diện.
Nhưng giới bên ngoài có không ít tin đồn.
Nghe nói hai năm trước, cuộc đời ông ta từng xảy ra biến cố lớn.
Vốn đã chuẩn bị kết hôn.
Nhưng ngay trong lúc cầu hôn, lại bị người mình yêu bỏ rơi.
Từ đó tính tình thay đổi, trở nên lạnh lùng, thủ đoạn quyết liệt, khiến người khác khó mà tiếp cận.
Tôi siết chặt điện thoại, nhíu mày.
Dự án lần này cũng không phải lớn, chỉ tầm vài triệu.
Đáng để một nhân vật như vậy tự mình ra mặt sao?
Giọng cấp dưới vẫn vang lên liên tục.
“Bên kia nói tỷ lệ chia lợi nhuận không hợp lý, muốn đàm phán lại…”
“Còn phương án, thiết kế, kế hoạch…”
“Chi phí giai đoạn sau và lợi nhuận dự kiến…”
Càng nghe, tôi càng bực bội.
Chẳng mấy chốc đã đi đến trước cửa phòng họp.
Tôi không hề do dự, đẩy cửa ra một cái thật mạnh.
“Rầm!”
Tất cả ánh mắt lập tức dồn về phía tôi.
Tôi bước vào, không kiềm chế nữa.
“Có thôi chưa hả?”
“Ưu đãi tôi đưa ra đã là mức cao nhất rồi, còn chưa hài lòng?”
“Đã thống nhất từ đầu, giờ lại lật kèo, tưởng bên tôi dễ bắt nạt à?”
“Dù tôi là bên B thì cũng không có nghĩa là phải chịu uất ức mãi!”
“Muốn hợp tác thì làm, không thì thôi!”
Tôi biết chuyện này không phải lỗi của người bên mình, nên toàn bộ cơn tức đều trút lên phía đối diện.
Đại lão hay không đại lão, tôi không quan tâm.
Từ trước đến giờ, tôi làm ăn luôn để đối tác có lợi, chưa từng gây khó dễ.
Cho nên khách hàng không thiếu.
Không hợp thì đổi người khác.
Tôi nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt không hề né tránh.
Nắm tay siết chặt, chuẩn bị đập mạnh xuống bàn....
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay từ phía sau nắm lấy tay tôi.
Người đó bước đến bên cạnh tôi.
Từng ngón tay của tôi bị anh chậm rãi gỡ ra.
Động tác nhẹ nhàng nhưng không cho tôi cơ hội phản kháng.
Sau đó, anh nghiêng đầu, đưa má lại gần.
Giọng nói khẽ vang lên ngay bên tai tôi.
“Đừng đập bàn, sẽ đau tay.”
“Nếu muốn… thì đánh anh đi.”
“Giống như trước kia.”
“Có phải như vậy em sẽ dễ chịu hơn không?”
Tôi cứng người.
Tim như ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Chậm rãi quay đầu lại.
Là anh.
Tạ Bùi Minh.
Phía sau có người kinh ngạc gọi một tiếng.
“Ông chủ?”
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Người đứng sau mọi chuyện...
Chính là anh.
28
Đã hai năm rồi.
Tạ Bùi Minh vẫn mặc vest như trước, dáng vẻ không khác là bao.
Vẫn chỉnh tề, vẫn điềm tĩnh, vẫn là người đàn ông khiến người khác không thể rời mắt.
Nhưng lần này....
Anh nắm chặt tay tôi.
Ánh mắt nóng bỏng, mang theo thứ cảm xúc cố chấp đến gần như điên cuồng.
“Cuối cùng…”
“Anh tìm em rất lâu rồi, A Ninh.”
Không khí trong phòng họp lập tức thay đổi.
Mọi ánh nhìn đều dồn về phía chúng tôi.
Không chỉ người bên đối tác.
Mà cả đám chị em tôi dẫn theo cũng bắt đầu xì xào.
“Ai vậy?”
“Hình như là nhà đầu tư lớn…”
“Không lẽ là Tạ Bùi Minh?”
Anh chàng 985 kia gần như hét lên.
“Tôi biết anh ta! Bố tôi từng nói về anh ta, còn đọc cả bài phỏng vấn! Phá sản rồi vẫn có thể làm lại từ đầu!”
“Còn tôi thì chỉ biết phá tiền nhà thôi…”
Âm thanh xung quanh quá hỗn loạn.
Nhưng tôi chỉ nghe thấy giọng anh.
Hết “A Ninh” rồi lại “A Ninh”.
Lặp đi lặp lại, khiến đầu óc tôi rối tung.
Tôi không chịu nổi nữa.
Giơ tay lên...
“Bốp!”
Âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh đột ngột.
“Gọi cái gì mà gọi?”
“Anh không biết tôi không phải Diệp Mộng Ninh sao?”
“Tôi là giả! Là giả! Là giả!”
“Anh có vị hôn thê thật của mình!”
“Đừng đến tìm tôi nữa được không?”
“Hai năm đó… chỉ là tôi lừa anh thôi!”
29
Đúng vậy.
Tất cả đều là giả.
Nhưng....
Không ai biết.
Đã từng có một khoảnh khắc....
Tôi thật sự mong mình là Diệp Mộng Ninh.
Một người có thể danh chính ngôn thuận ở bên anh.
Nhưng tôi không phải.
Tôi chỉ là một người được hệ thống đưa đến.
Một nữ phụ độc ác, tham tiền, phù phiếm.
Cho nên...
Tạ Bùi Minh.
Anh tìm tôi làm gì?
Anh vốn đã có người dành cho mình.
Xin anh đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa.
Đừng kéo tôi quay lại hai năm ấy.
Bởi vì....
Nếu tiếp tục như vậy....
Tôi sẽ tưởng rằng...
Ngay cả một kẻ như tôi…
Cũng đã từng thật lòng yêu anh.
Tôi nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Dùng sức hất tay anh ra.
Không quay đầu.
Chạy thẳng xuống lầu.
Lần này, Tạ Bùi Minh.
Xin anh… đừng đuổi theo nữa.
Lúc nảy ra ý định đó, tôi đang ngồi uống trà chiều cùng mấy cô bạn.
Chiếc muỗng trong tay họ đồng loạt rơi xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” rất rõ.
Từng người một há hốc miệng nhìn tôi, ánh mắt như thể tôi vừa nói ra chuyện gì kinh thiên động địa.
“Trời ơi bé ơi, mày điên rồi à?”
“Như tụi mình chỉ cần ăn chơi hưởng thụ thôi, đừng có dại dột!”
“Đúng đó! Con trai nhà họ Vương học 985 top đầu, khởi nghiệp hai năm lỗ hơn trăm triệu đấy!”
“Số tiền đó mua trai bao còn không tiêu hết!”
Tôi nghe xong cũng phải thừa nhận, lời họ nói không phải không có lý.
Nhưng trong lòng tôi lại nảy ra một suy nghĩ khác.
Những năm sống cùng Tạ Bùi Minh, có lẽ tôi thật sự đã bị anh chiều hư rồi.
Không chỉ là kiểu sống không cần lo nghĩ, cơm bưng nước rót.
Mỗi lần tôi cáu kỉnh, tâm trạng không tốt, anh còn chủ động đưa mặt lại gần, giọng điệu vừa dịu dàng vừa bất lực.
“A Ninh, em không vui à?”
“Hay là đánh anh đi, trước đây em thích mà?”
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi bật cười.
Thật lòng mà nói, tôi rất nhớ khoảng thời gian đó.
Nhớ đến mức sau khi rời xa anh, tôi từng thử thuê vài cậu sinh viên, trả tiền để khi tâm trạng không tốt thì có thể trút giận lên họ.
Nhưng phản ứng của họ lại hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Cô có thể thuê tôi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng.”
“Ngủ thì được, nhưng không thể dùng cách này để xúc phạm tôi.”
Tôi nghe xong chỉ biết cạn lời.
Nói thật, nếu phải ngủ với họ thì có khi người chịu thiệt lại là tôi.
Sau đó tôi mới phát hiện ra một sự thật.
Trên đời này có một kiểu người gần như không có cái gọi là tự trọng.
Đó chính là dân văn phòng.
Chỉ cần trả ba nghìn tệ, họ không chỉ chấp nhận làm việc theo kiểu 996 mà còn để bạn sai khiến, mắng mỏ tùy ý.
Vậy nên tôi quyết định, chi bằng tự mình làm sếp luôn cho rồi.
25
Kết quả lại vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Tôi làm sếp, không những không thất bại mà còn làm rất ổn.
Không chỉ không lỗ vốn, mà còn bắt đầu có lợi nhuận.
Trong tiệm bánh hôm đó, mấy cô bạn lại một lần nữa trợn tròn mắt.
Lần này họ còn kéo theo cả anh chàng 985 kia đến.
“Trời ơi, chị đúng là hình mẫu nữ chính luôn đó!”
“Ba em nói phải chơi với người như chị mới có thể tiến bộ!”
“Xin chị dạy tụi em với, công ty em mà lỗ thêm nữa chắc bị đuổi khỏi gia phả mất!”
Một tràng nịnh nọt khiến tôi có chút lâng lâng.
Thực ra cũng không có gì ghê gớm.
Tôi chỉ đơn giản là áp dụng lại những gì mình từng dùng với Tạ Bùi Minh.
Nói dễ hiểu hơn thì là ép người ta đến cực hạn.
“Người trẻ thì phải chịu khổ một chút chứ.”
“Người khác làm được, sao cậu lại không?”
“Không cố gắng thì lấy đâu ra tăng lương?”
Phương pháp nghe có vẻ hơi tàn nhẫn.
Nhưng đổi lại, công ty tôi trả lương cao gấp bảy tám lần mặt bằng chung, phúc lợi cực tốt, mỗi năm còn tổ chức du lịch nước ngoài.
Vì vậy, dù phải chịu đựng một ông sếp khó tính như tôi, vẫn có rất nhiều người giỏi tranh nhau xin vào.
Thậm chí trong giới còn truyền tai nhau rằng công ty tôi giống như một “trường quân sự Hoàng Phố” của dân công sở.
Ai từng làm việc ở đây, sau này gặp kiểu lãnh đạo nào cũng không còn sợ nữa.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, nhìn mấy cô bạn đang chờ đợi với vẻ mặt đầy mong đợi.
Khẽ cười, tôi nói chậm rãi.
“Ôi dào, khách sáo cái gì.”
“Tối nay công ty tôi vừa hay có buổi ký hợp đồng với đối tác.”
“Mấy cậu đi theo xem thử đi.”
26
Việc hợp tác này vốn đã bàn bạc gần xong, chỉ còn ký tên là hoàn tất.
Mọi thứ đều nằm trong dự tính, không có vấn đề gì đáng lo.
Cho nên tôi mới yên tâm dẫn theo đám chị em đến “khoe” một chút.
Mấy cô nàng lập tức reo hò ầm ĩ, rủ nhau lái xe, kéo cả một đoàn đến tòa nhà công ty.
Tôi dẫn đầu, khí thế hừng hực.
Vừa đi về phía phòng họp, vừa tiện tay gọi điện cho cấp dưới phụ trách dự án.
Trong đầu tôi, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.
Thế nhưng....
Tôi còn chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã run giọng.
“Bà chủ!”
“Bên kia vừa thông báo, nhà đầu tư đứng sau không hài lòng với nhiều chi tiết, muốn đích thân đến!”
27
Tôi khựng lại.
Công ty này trước đây tôi chưa từng tiếp xúc.
Chỉ biết đó là một doanh nghiệp công nghệ mới nổi ở phía Bắc, vài năm gần đây phát triển rất nhanh, gần đây lại được một đại gia bí ẩn thâu tóm.
Người này cực kỳ kín tiếng, hầu như không bao giờ lộ diện.
Nhưng giới bên ngoài có không ít tin đồn.
Nghe nói hai năm trước, cuộc đời ông ta từng xảy ra biến cố lớn.
Vốn đã chuẩn bị kết hôn.
Nhưng ngay trong lúc cầu hôn, lại bị người mình yêu bỏ rơi.
Từ đó tính tình thay đổi, trở nên lạnh lùng, thủ đoạn quyết liệt, khiến người khác khó mà tiếp cận.
Tôi siết chặt điện thoại, nhíu mày.
Dự án lần này cũng không phải lớn, chỉ tầm vài triệu.
Đáng để một nhân vật như vậy tự mình ra mặt sao?
Giọng cấp dưới vẫn vang lên liên tục.
“Bên kia nói tỷ lệ chia lợi nhuận không hợp lý, muốn đàm phán lại…”
“Còn phương án, thiết kế, kế hoạch…”
“Chi phí giai đoạn sau và lợi nhuận dự kiến…”
Càng nghe, tôi càng bực bội.
Chẳng mấy chốc đã đi đến trước cửa phòng họp.
Tôi không hề do dự, đẩy cửa ra một cái thật mạnh.
“Rầm!”
Tất cả ánh mắt lập tức dồn về phía tôi.
Tôi bước vào, không kiềm chế nữa.
“Có thôi chưa hả?”
“Ưu đãi tôi đưa ra đã là mức cao nhất rồi, còn chưa hài lòng?”
“Đã thống nhất từ đầu, giờ lại lật kèo, tưởng bên tôi dễ bắt nạt à?”
“Dù tôi là bên B thì cũng không có nghĩa là phải chịu uất ức mãi!”
“Muốn hợp tác thì làm, không thì thôi!”
Tôi biết chuyện này không phải lỗi của người bên mình, nên toàn bộ cơn tức đều trút lên phía đối diện.
Đại lão hay không đại lão, tôi không quan tâm.
Từ trước đến giờ, tôi làm ăn luôn để đối tác có lợi, chưa từng gây khó dễ.
Cho nên khách hàng không thiếu.
Không hợp thì đổi người khác.
Tôi nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt không hề né tránh.
Nắm tay siết chặt, chuẩn bị đập mạnh xuống bàn....
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay từ phía sau nắm lấy tay tôi.
Người đó bước đến bên cạnh tôi.
Từng ngón tay của tôi bị anh chậm rãi gỡ ra.
Động tác nhẹ nhàng nhưng không cho tôi cơ hội phản kháng.
Sau đó, anh nghiêng đầu, đưa má lại gần.
Giọng nói khẽ vang lên ngay bên tai tôi.
“Đừng đập bàn, sẽ đau tay.”
“Nếu muốn… thì đánh anh đi.”
“Giống như trước kia.”
“Có phải như vậy em sẽ dễ chịu hơn không?”
Tôi cứng người.
Tim như ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Chậm rãi quay đầu lại.
Là anh.
Tạ Bùi Minh.
Phía sau có người kinh ngạc gọi một tiếng.
“Ông chủ?”
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Người đứng sau mọi chuyện...
Chính là anh.
28
Đã hai năm rồi.
Tạ Bùi Minh vẫn mặc vest như trước, dáng vẻ không khác là bao.
Vẫn chỉnh tề, vẫn điềm tĩnh, vẫn là người đàn ông khiến người khác không thể rời mắt.
Nhưng lần này....
Anh nắm chặt tay tôi.
Ánh mắt nóng bỏng, mang theo thứ cảm xúc cố chấp đến gần như điên cuồng.
“Cuối cùng…”
“Anh tìm em rất lâu rồi, A Ninh.”
Không khí trong phòng họp lập tức thay đổi.
Mọi ánh nhìn đều dồn về phía chúng tôi.
Không chỉ người bên đối tác.
Mà cả đám chị em tôi dẫn theo cũng bắt đầu xì xào.
“Ai vậy?”
“Hình như là nhà đầu tư lớn…”
“Không lẽ là Tạ Bùi Minh?”
Anh chàng 985 kia gần như hét lên.
“Tôi biết anh ta! Bố tôi từng nói về anh ta, còn đọc cả bài phỏng vấn! Phá sản rồi vẫn có thể làm lại từ đầu!”
“Còn tôi thì chỉ biết phá tiền nhà thôi…”
Âm thanh xung quanh quá hỗn loạn.
Nhưng tôi chỉ nghe thấy giọng anh.
Hết “A Ninh” rồi lại “A Ninh”.
Lặp đi lặp lại, khiến đầu óc tôi rối tung.
Tôi không chịu nổi nữa.
Giơ tay lên...
“Bốp!”
Âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh đột ngột.
“Gọi cái gì mà gọi?”
“Anh không biết tôi không phải Diệp Mộng Ninh sao?”
“Tôi là giả! Là giả! Là giả!”
“Anh có vị hôn thê thật của mình!”
“Đừng đến tìm tôi nữa được không?”
“Hai năm đó… chỉ là tôi lừa anh thôi!”
29
Đúng vậy.
Tất cả đều là giả.
Nhưng....
Không ai biết.
Đã từng có một khoảnh khắc....
Tôi thật sự mong mình là Diệp Mộng Ninh.
Một người có thể danh chính ngôn thuận ở bên anh.
Nhưng tôi không phải.
Tôi chỉ là một người được hệ thống đưa đến.
Một nữ phụ độc ác, tham tiền, phù phiếm.
Cho nên...
Tạ Bùi Minh.
Anh tìm tôi làm gì?
Anh vốn đã có người dành cho mình.
Xin anh đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa.
Đừng kéo tôi quay lại hai năm ấy.
Bởi vì....
Nếu tiếp tục như vậy....
Tôi sẽ tưởng rằng...
Ngay cả một kẻ như tôi…
Cũng đã từng thật lòng yêu anh.
Tôi nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Dùng sức hất tay anh ra.
Không quay đầu.
Chạy thẳng xuống lầu.
Lần này, Tạ Bùi Minh.
Xin anh… đừng đuổi theo nữa.