Từ mùng 1 đến mùng 3 tháng 1 là Tết Dương lịch.
Từ ngày 17 đến ngày 23 tháng 2 là Tết Nguyên đán.
Từ mùng 4 đến mùng 6 tháng 4 là tiết Thanh minh.
Từ mùng 1 đến mùng 3 tháng 5 là Quốc tế Lao động.
Ngày 20 tháng 5 là sinh nhật em gái.
Từ ngày 19 đến ngày 21 tháng 6 là Tết Đoan ngọ.
Ngày 25 tháng 9 là Tết Trung thu.
...
Nếu suy luận của tôi không lầm, ngày em gái bị tráo đổi hẳn phải nằm trong số này. Thế là tôi bắt đầu rà soát từng ngày một.
Nhưng chỉ liệt kê ra thôi thì chẳng có tác dụng gì. Hai lần trước tôi chọn theo trực giác đều sai bét cả. Lần này, tôi buộc phải thay đổi tư duy.
Gu âm nhạc có thể thay đổi, sở thích ăn uống hay thói quen cũng có thể sửa, nhưng nếu một người bị tráo đổi, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ngay trước mắt tôi mà trong điều kiện bình thường sẽ không bao giờ có.
Một chuyện mà lúc đó tôi đã cảm thấy "sai sai" nhưng lại lờ đi.
Tôi bắt đầu nhớ lại từng ngày.
Tết Dương lịch chúng tôi cùng nhau xem phim, Tết Nguyên đán thì ngày nào cũng quấn quýt đ.á.n.h mạt chược.
Thanh minh hai chị em cùng dọn dẹp sân vườn, Quốc tế Lao động thì lau chùi phòng ốc, Đoan ngọ thì chơi game cùng nhau.
Vào sinh nhật em ấy, chính tay tôi đã làm bánh kem, lúc em ấy ăn mọi thứ vẫn bình thường.
Quốc khánh, Trung thu… Ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau, mọi chuyện dường như chẳng có vấn đề gì cả.
Đúng lúc này, đầu óc tôi chợt lóe lên một ý nghĩ...
18.
Ba lần...
Đoán ngày...
Chẳng phải chuyện này giống hệt truyện cổ Grimm "Chú lùn Rumpelstiltskin" mà em ấy thích nhất trên giá sách của tôi sao?
Trong truyện, lão xay bột khoe khoang rằng con gái mình có thể quay rơm thành vàng. Nhà vua lập tức nhốt cô gái vào nhà kho, ép cô phải quay vàng cho bằng được.
Trong lúc tuyệt vọng, một chú lùn xuất hiện giúp cô biến đống rơm thành những sợi vàng ròng, cái giá phải trả là đứa con đầu lòng của cô.
Sau này cô trở thành hoàng hậu và sinh hạ một đứa bé, chú lùn đến đòi con, trừ phi cô đoán đúng tên của anh ta.
Tôi nhớ cuối cùng vẫn có người tìm ra lai lịch của chú lùn, rồi nhờ sự tự phụ của anh ta mà biết được cái tên đó.
Đoán đúng tên là sẽ thắng. Chẳng phải việc đó rất giống với việc tôi phải đoán ngày lúc này sao?
Có lẽ ngoài việc xác định ngày tháng, tìm ra nguồn gốc của con quái vật kia mới là cách thực sự giúp tôi tìm lại em gái mình.
Nghĩ vậy, tôi lập tức viết ra giấy mấy giả thuyết của mình.
Đầu tiên tôi viết là phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng vừa viết xong đã gạch đi ngay. Nhà tôi đâu phải đại gia, chẳng ai rảnh rỗi đi phẫu thuật thành em gái tôi làm gì.
Thứ hai, tôi viết là bị ma nhập, nhưng cũng nhanh ch.óng gạch bỏ. Bởi vì qua thời gian chung sống, tôi nhận thấy rõ ràng "em gái" này rất có tình cảm với mình.
Nếu chỉ là một linh hồn xa lạ, sao em ấy còn tâm trí để chơi trò chơi này với tôi chứ?
Trực giác bảo tôi rằng, "em gái" đó dành tình cảm thật lòng cho tôi, thứ tình cảm đó là thật. Thế nên… không thể nào là một linh hồn xa lạ được.
Còn những người xung quanh chúng tôi? Tôi cũng chẳng tìm thấy cái tên nào quen thuộc mà giờ đã không còn trên cõi đời này nữa.
Cuối cùng… tôi nghĩ tới đáp án thứ ba, thế giới song song.
Dù câu trả lời này nghe có vẻ hoang đường, nhưng đó là cách duy nhất giải thích được vì sao "em gái" lại biết nhiều chuyện đến vậy.
Em ấy có tình cảm với tôi, có lẽ bởi vì em ấy vốn là em gái tôi.
Em gái… ở một thế giới song song. Chỉ là nếu đúng như vậy… thì em gái tôi đã bị "em gái" ở thế giới song song thay thế vào lúc nào?
Tôi dán mắt vào hàng loạt ngày đặc biệt ghi trên giấy.
Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, Thanh minh, sinh nhật, Đoan ngọ, Quốc khánh...
Bên ngoài trời sắp tối rồi, tôi chỉ còn lại một đêm cuối cùng và một cơ hội duy nhất...
19.
Thế giới song song… Tôi lẩm nhẩm bốn chữ đó, cả đêm không tài nào chợp mắt. Cho đến khi trời hửng sáng, tôi đột nhiên nhớ ra một việc.
Đó là ngày lập xuân năm nay.
Vào ngày lập xuân, ở quê tôi có tục lệ phải "tránh xuân". Tránh xuân thực chất là tránh Thái tuế, còn làm thế nào thì mỗi nhà lại có một kiểu.
Nhưng nhìn chung, những người có con giáp và tuổi phạm Thái tuế phải trốn kỹ trong một khung giờ nhất định, không gặp gỡ hay nói chuyện với bất kỳ ai cho đến khi giờ đó qua đi.
Mẹ tôi bảo làm vậy là để tránh vận xui cho cả năm.
Em gái tôi tuổi Tý, năm nay vừa vặn phạm Thái tuế, lại còn là năm tuổi. Vì thế nên tối hôm trước, tôi đã đặc biệt nhắc nhở em ấy.
"Em tuổi Tý, chị tuổi Ngọ, sáng mai từ 3 giờ đến 5 giờ, cả hai chị em mình đều phải tránh xuân hai tiếng đấy. Tối nay nhớ kéo rèm cửa cho kín vào. Tuyệt đối không được thức khuya đâu đấy."
Em gái nghe xong lập tức ra dấu OK, miệng liên tục vâng dạ.
Thế mà sáng hôm sau lúc lướt điện thoại, tôi lại thấy thông báo trò chơi của em ấy hiện lên mấy dòng.
Thế mà tối qua con bé này dám chơi Vương Giả đến tận sáng.
Em ấy ngủ một mạch đến tận chiều mới dậy, khi thấy con bé bước ra khỏi phòng, tôi đã không nhịn được mà mắng vài câu.
Từ ngày 17 đến ngày 23 tháng 2 là Tết Nguyên đán.
Từ mùng 4 đến mùng 6 tháng 4 là tiết Thanh minh.
Từ mùng 1 đến mùng 3 tháng 5 là Quốc tế Lao động.
Ngày 20 tháng 5 là sinh nhật em gái.
Từ ngày 19 đến ngày 21 tháng 6 là Tết Đoan ngọ.
Ngày 25 tháng 9 là Tết Trung thu.
...
Nếu suy luận của tôi không lầm, ngày em gái bị tráo đổi hẳn phải nằm trong số này. Thế là tôi bắt đầu rà soát từng ngày một.
Nhưng chỉ liệt kê ra thôi thì chẳng có tác dụng gì. Hai lần trước tôi chọn theo trực giác đều sai bét cả. Lần này, tôi buộc phải thay đổi tư duy.
Gu âm nhạc có thể thay đổi, sở thích ăn uống hay thói quen cũng có thể sửa, nhưng nếu một người bị tráo đổi, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ngay trước mắt tôi mà trong điều kiện bình thường sẽ không bao giờ có.
Một chuyện mà lúc đó tôi đã cảm thấy "sai sai" nhưng lại lờ đi.
Tôi bắt đầu nhớ lại từng ngày.
Tết Dương lịch chúng tôi cùng nhau xem phim, Tết Nguyên đán thì ngày nào cũng quấn quýt đ.á.n.h mạt chược.
Thanh minh hai chị em cùng dọn dẹp sân vườn, Quốc tế Lao động thì lau chùi phòng ốc, Đoan ngọ thì chơi game cùng nhau.
Vào sinh nhật em ấy, chính tay tôi đã làm bánh kem, lúc em ấy ăn mọi thứ vẫn bình thường.
Quốc khánh, Trung thu… Ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau, mọi chuyện dường như chẳng có vấn đề gì cả.
Đúng lúc này, đầu óc tôi chợt lóe lên một ý nghĩ...
18.
Ba lần...
Đoán ngày...
Chẳng phải chuyện này giống hệt truyện cổ Grimm "Chú lùn Rumpelstiltskin" mà em ấy thích nhất trên giá sách của tôi sao?
Trong truyện, lão xay bột khoe khoang rằng con gái mình có thể quay rơm thành vàng. Nhà vua lập tức nhốt cô gái vào nhà kho, ép cô phải quay vàng cho bằng được.
Trong lúc tuyệt vọng, một chú lùn xuất hiện giúp cô biến đống rơm thành những sợi vàng ròng, cái giá phải trả là đứa con đầu lòng của cô.
Sau này cô trở thành hoàng hậu và sinh hạ một đứa bé, chú lùn đến đòi con, trừ phi cô đoán đúng tên của anh ta.
Tôi nhớ cuối cùng vẫn có người tìm ra lai lịch của chú lùn, rồi nhờ sự tự phụ của anh ta mà biết được cái tên đó.
Đoán đúng tên là sẽ thắng. Chẳng phải việc đó rất giống với việc tôi phải đoán ngày lúc này sao?
Có lẽ ngoài việc xác định ngày tháng, tìm ra nguồn gốc của con quái vật kia mới là cách thực sự giúp tôi tìm lại em gái mình.
Nghĩ vậy, tôi lập tức viết ra giấy mấy giả thuyết của mình.
Đầu tiên tôi viết là phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng vừa viết xong đã gạch đi ngay. Nhà tôi đâu phải đại gia, chẳng ai rảnh rỗi đi phẫu thuật thành em gái tôi làm gì.
Thứ hai, tôi viết là bị ma nhập, nhưng cũng nhanh ch.óng gạch bỏ. Bởi vì qua thời gian chung sống, tôi nhận thấy rõ ràng "em gái" này rất có tình cảm với mình.
Nếu chỉ là một linh hồn xa lạ, sao em ấy còn tâm trí để chơi trò chơi này với tôi chứ?
Trực giác bảo tôi rằng, "em gái" đó dành tình cảm thật lòng cho tôi, thứ tình cảm đó là thật. Thế nên… không thể nào là một linh hồn xa lạ được.
Còn những người xung quanh chúng tôi? Tôi cũng chẳng tìm thấy cái tên nào quen thuộc mà giờ đã không còn trên cõi đời này nữa.
Cuối cùng… tôi nghĩ tới đáp án thứ ba, thế giới song song.
Dù câu trả lời này nghe có vẻ hoang đường, nhưng đó là cách duy nhất giải thích được vì sao "em gái" lại biết nhiều chuyện đến vậy.
Em ấy có tình cảm với tôi, có lẽ bởi vì em ấy vốn là em gái tôi.
Em gái… ở một thế giới song song. Chỉ là nếu đúng như vậy… thì em gái tôi đã bị "em gái" ở thế giới song song thay thế vào lúc nào?
Tôi dán mắt vào hàng loạt ngày đặc biệt ghi trên giấy.
Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, Thanh minh, sinh nhật, Đoan ngọ, Quốc khánh...
Bên ngoài trời sắp tối rồi, tôi chỉ còn lại một đêm cuối cùng và một cơ hội duy nhất...
19.
Thế giới song song… Tôi lẩm nhẩm bốn chữ đó, cả đêm không tài nào chợp mắt. Cho đến khi trời hửng sáng, tôi đột nhiên nhớ ra một việc.
Đó là ngày lập xuân năm nay.
Vào ngày lập xuân, ở quê tôi có tục lệ phải "tránh xuân". Tránh xuân thực chất là tránh Thái tuế, còn làm thế nào thì mỗi nhà lại có một kiểu.
Nhưng nhìn chung, những người có con giáp và tuổi phạm Thái tuế phải trốn kỹ trong một khung giờ nhất định, không gặp gỡ hay nói chuyện với bất kỳ ai cho đến khi giờ đó qua đi.
Mẹ tôi bảo làm vậy là để tránh vận xui cho cả năm.
Em gái tôi tuổi Tý, năm nay vừa vặn phạm Thái tuế, lại còn là năm tuổi. Vì thế nên tối hôm trước, tôi đã đặc biệt nhắc nhở em ấy.
"Em tuổi Tý, chị tuổi Ngọ, sáng mai từ 3 giờ đến 5 giờ, cả hai chị em mình đều phải tránh xuân hai tiếng đấy. Tối nay nhớ kéo rèm cửa cho kín vào. Tuyệt đối không được thức khuya đâu đấy."
Em gái nghe xong lập tức ra dấu OK, miệng liên tục vâng dạ.
Thế mà sáng hôm sau lúc lướt điện thoại, tôi lại thấy thông báo trò chơi của em ấy hiện lên mấy dòng.
Thế mà tối qua con bé này dám chơi Vương Giả đến tận sáng.
Em ấy ngủ một mạch đến tận chiều mới dậy, khi thấy con bé bước ra khỏi phòng, tôi đã không nhịn được mà mắng vài câu.